- Anh N ơi!
Mặt nó buồn lắm, em nghĩ nó đang gặp chuyện gì đó không vui.
- Sao em?
Nó liếc nhìn xung quanh rồi nói nhỏ với em.
- Anh vào bếp nói chuyện với em được không?
Rồi nó dẫn em vào bếp, trong bếp không có ai cả, khá yên ắng. Nó có vẻ căng thẳng lắm, nó cứ đứng yên trong bếp, em nghe được cả hơi thở và nhịp tim của nó nữa.
- Sao em?
Nó ngước lên, nhìn em tha thiết rồi lại cúi mặt xuống, giọng nó run run, lí nhí:
- Anh ơi! hình như…hình như…em...có thai rồi!
- Hình như…em…có thai! Hức hức
Nó bắt đầu mếu, em thì đầu óc quay cuồng, không tin nổi những gì vừa nghe. Em bắt đầu suy diễn lung tung, em nghĩ đến chuyện phá thai, nghĩ đến chuyện nuôi con…Em sợ lắm, vã cả mồ hôi lạnh. Em tự hỏi hôm ấy đã rút ra rồi cơ mà, em còn bắn lên bụng nó nữa, sao lại có chuyện vô lý như thế được.
- Sao em biết!
Nó nức nở:
- Từ. hôm. đó, Em..hu hu..sợ..lắm, em…cứ..lo…lắng…mãi…rồi..một tuần sau…em…mua..que..thử thai, nó…hiện…2…gạch….Hu hu hu
Lúc này em như muốn vãi cả ra, mặt em như không còn một giọt máu nào nữa. Em lấp ba lấp bấp:
- Cái que ấy chắc không chính xác đâu em…- Chính. Xác. Mà. Hu hu hu hu…
Em vội dỗ nó nín để tránh mọi người chú ý, em thì thầm vào tai nó:
- Tý nữa anh chở em đi khám nhé!
Nó sợ hãi- Hong, hong, em không đi, em sợ lắm, huhu
- Chỉ khám thôi em, khám thôi, xem có bầu hay không thôi, không có làm gì hết…
- Hu hu hu, mấy ngày nay em sợ lắm, em sợ mẹ biết lắm….
Em ôm nó vào lòng, ôm nó an ủi:
- Thôi không sao hết, chưa chắc có thai đâu, chút nữa anh chở đi khám…
Nó tựa vào lòng em, rồi gật đầu…Một hồi sau nó nín, nó vào WC rửa mặt, em thì tranh thủ ra gặp chị L vờ xin chở Lacoste đi mua đồ ăn trưa.
- Anh ơi! lỡ như có bầu thiệt…thì sao?
- Không có đâu em!
Em cố gắng trấn an nó
- Nhưng lỡ có thì sao?
Em thở dài…
- Thì…thì phải phá đi chứ sao!
Bỗng nhiên con Lacoste nức nở lên.
- Hong, em sợ lắm, em không phá đâu!
Em trấn an nó
- Nếu có thai thì cũng chỉ khoảng 2, 3 tuần thôi em, phá thai bằng cách uống thuốc được mà…
- Uống thuốc có đau không anh?
- Anh…anh không biết nữa, chắc không đau đâu…
Nó khóc quá trời, em lấy tay mà chùi nước mắt nước mũi cho nó, nhìn nó tội nghiệp lắm. Em thì chỉ biết tới đâu thì tính tới đó…
- Em có thai rồi…
Nó nghe xong mà đứng hình, nó như muốn ngã, em liền dìu nó đến ghế nghỉ. Đoạn rồi em vào nói chuyện với bác sĩ, tham khảo cách giải quyết. Bác sĩ khuyên em nên giữ lại thai, phá đi sẽ không tốt cho sức khỏe Lacoste, thai chỉ mới hơn 2 tuần nên có thể phá bằng thuốc được, sau khi được bác sĩ khuyên răn và góp ý thì em quyết định phá, rồi bác sĩ kê cho em một đơn thuốc phá thai hết hơn 300 ngàn, còn dặn dò em cách cho “vợ” uống, triệu chứng khi uống, rồi phải thường xuyên đến bệnh viện để bác sĩ theo dõi. Em phần nào yên tâm hơn…
- Phá thai bằng thuốc có vẻ an toàn hơn đó em.
- Có đau không anh?
- Bác sĩ nói là trong thời gian uống sẽ bị đau bụng dữ lắm, còn đi ra máu nữa.
Nó bắt đầu sợ sệt
- Em sợ lắm, em sợ….
Em ôm nó vào lòng mà dỗ dành:
- Anh luôn bên cạnh em mà, không có gì phải sợ hết!…
Hôm ấy chị L chửi em với Lacoste quá trời vì đi đến hơn 5h mới về, em bịa là bị công an bắt xe rồi làm thủ tục này nọ nên hơi lâu. Rồi Lacoste lủi thủi vào quán mà làm việc, em thì cũng chuẩn bị chở Hồ Ly đi tập. Trên đường, Hồ Ly cứ kể chuyện ăn Tết ở nhà, em thì cứ ầm ừ cho qua. Em lúc này không còn tâm trí gì để nghĩ đến chuyện khác nữa. Hôm ấy tập cũng bình thường, tập xong em lại chở Hồ Ly về. Một mình trên chiếc 67 huyền thoại, em cứ thẫn thờ mà chạy, trong đầu em hiện lên những trường hợp xấu nhất về chuyện bầu bí này, em lo lắm, đây là lần đầu tiên em bị áp lực đến vậy.
- Anh nghe!
- Anh ơi! Em…Em…Em không muốn phá thai đâu!
- Em nói gì vậy?
- Em không bỏ con đâu…Hức
Em lúc này rối lắm, tự dưng nó không chịu phá, em hít một hơi thật sâu rồi bình tĩnh hỏi nó:
- Tại sao? Bây giờ chưa phải lúc đâu em!
- Em biết…nhưng như thế là giết con, em không muốn!
Em cố gắng thuyết phục:
- Bây giờ anh và em vẫn còn đi học, chưa có công ăn việc làm ổn định thì sao mà nuôi em bé được hả em? Nó sẽ ảnh hưởng đến tương lai của em đó.
Nó bắt đầu òa khóc
- Tại anh…hết! anh phải…chịu,trách, nhiệm! hu hu. Em không muốn giết con em đâu…
Nó vừa khóc vừa khăng khăng đòi giữ lại đứa bé làm em rối cả lên, lúc này đầu óc em hoàn toàn trống rỗng, không suy nghĩ thêm được gì để thuyết phục nó. Lacoste nói đúng, em là người phải chịu trách nhiệm cho việc này, và em đang cố gắng trốn tránh, em nhìn lại mình, thấy mình thật hèn hạ…Em hít một hơi thật sâu.
- Rồi! em không muốn phá thì thôi…
- Anh qua nói chuyện với mẹ em đi, hức! Trước sau gì cũng lộ ra thôi!
Nghe đến đây em như đứng tim, em sẽ gặp mẹ Lacoste để trình bày? Em sẽ đối diện với bác, rồi bác sẽ phản ứng sao đây? Em bắt đầu hoảng loạn.
- G…Gặp mẹ em?
- Anh gặp mẹ em nói chuyện đi!
- Em à! Anh nghĩ tốt nhất là nên bỏ nó đi…
Nó hét lên trong điện thoại
- KHÔNG! Không bỏ gì hết, anh phải chịu trách nhiệm, em cũng vậy!
- Nhưng làm sao mình nuôi được chứ, thân anh và em còn lo chưa xong…
- Thì tới đâu hay tới đó…Hức! Anh đi gặp mẹ em đi! Hu hu!
Em bàng hoàng, không lẽ tương lai của em chấm dứt tại đây sao? Rồi em phải bỏ bê chuyện học, lăn lộn kiếm tiền để nuôi em bé sao? Em hoang mang lắm, Lacoste vẫn khóc qua điện thoại, nghe nó khóc mà em thương lắm, em dỗ dành nó:
- Nín đi em! Được rồi! anh sẽ gặp mẹ em nói chuyện, rồi anh sẽ cùng em nuôi con nhé…
- Hức, hức! Ùm…..
Rồi em nhờ nó hẹn bác gái khoảng 8h tối ngày mai em qua.
- Em nói mẹ rồi! tối nay anh về nhà với em…
Vậy là nó đã thực sự kiên quyết giữ lại đứa bé, em không còn con đường nào khác là phải nói rõ với mẹ nó, cảm giác này vừa thất vọng vừa lo lắng, khủng khiếp lắm mấy thím ợ. Hôm ấy em chẳng có hứng thú nào mà trò chuyện với ai, cũng chẳng còn hứng thú mà lấy điện thoại chụp hình mấy baby, em chỉ chờ và chờ, em mong một điều kì diệu gì đó sẽ xảy ra, một điều gì đó cứu em thoát khỏi cảnh này, em cầu xin Quân Âm giúp em vượt qua ải này, rồi em sẽ nguyện ăn cơm không 1 năm…
- Đi anh!
Lacoste níu tay em vào, em chập chững bước từng bước vào trong nhà, gần xịt mà sao xa quá, em cứ bước mãi, bước mãi…Vào đến nhà, bác gái ngước lên nhìn em mà vui vẻ cười:
- Chào con!
Bác ấy vẫn nhớ em là ân nhân cứu mạng Lacoste nên có vẻ quý em. Em phần nào cũng bớt căng thẳng hơn. Rồi Lacoste níu em ngồi xuống đối diện bác. Bác gái tắt TV, rót trà cho em.
- Sao, con B.N nó nói con có chuyện muốn nói với bác hả?
Em chỉ biết cúi gầm mặt xuống đất, hai tay nắm chặt vào nhau, hít một hơi thật sâu để lấy bình tĩnh.
- Dạ! con…con có chuyện muốn thưa với bác.
Bác gái cười!
- Bộ định làm quen con gái bác hả!
Bác gái uống một ngụm trà, rồi cười nói với em tiếp:
- Ngày xưa còn học cấp 3 thì bác không cho bồ bịch nhăng nhít đâu. Bây giờ thì nó vào đại học rồi, bắt đầu có bạn trai cũng tốt…
Em với Lacoste nhìn nhau mà chẳng biết nói gì, Lacoste nhìn em gật đầu như ra hiệu. Em biết đã đến lúc nói sự thật, em một lần nữa hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi thưa với bác…
- Dạ….! Thực ra thì…Thực ra thì….
- Thực ra sao con…?
Em bắt đầu bối rối, em ráng hít một hơi thật sâu nữa rồi thở ra từ từ. Bác gái thì cứ chăm chú nhìn em… Em nhìn Lacoste lần nữa để lấy tự tin, nó nhìn em tha thiết, tay thì bấu chặt vào áo em…Em quay lại nhìn bác gái, nhìn thẳng vào mắt bác.
- Thưa bác! B.N…có bầu với con rồi!
- B.N! CÓ THIỆT KHÔNG!?
Em nhìn lên bác gái, mắt bác đã đỏ hoe, cái ly trà vỡ nát dưới sàn nhà. Lacoste bật khóc nức nở.
- Hu hu! Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ!
Bác gái xồng xộc chạy đến cửa cầm lấy cây chổi mà giơ cán lên, nhào đến đánh Lacoste không thương tiếc. Lacoste bị trúng mấy đòn vào người thì em vội ôm lấy nó mà đỡ. Lacoste khóc quá trời, em thì ôm chặt nó mà để bác đánh liên hồi vào lưng.
- Hu hu! Con xin lỗi mẹ…
Lacoste khóc nức nở trong lòng em, em chỉ biết câm nín mà cắn răng chịu đau, tiếng khóc nức nở của Lacoste, tiếng chửi bới nghẹn ngào của bác gái làm cho không gian vô cùng bi thảm, con chó mập bên ngoài sủa om sòm.
- Tao đánh mày chết! Tao đánh cho mày chết!
- Bác ơi! bác ơi! bác đánh con này, đừng đánh B.N nữa.
Bác gái cứ cầm cán chổi mà đánh liên hồi vào lưng em, đau lắm các thím ợ, đau từ thể xác lẫn bên trong. Lacoste khóc ngày càng lớn, em nghiến răng mà chịu cho bác gái đánh, em ôm Lacoste chặt lắm, ôm trọn nó vào lòng, đưa cái lưng vạm vỡ ra cho bác đánh lấy đánh để. Một hồi sau thì bác gái ngừng đánh, bác gục xuống sàn một cái “bịch”. Em vội buông Lacoste ra mà đến đỡ bác dậy.
- Bác ơi! bác ơi! con xin lỗi bác, con xin lỗi bác nhiều lắm!
Bác gái lúc này như vô hồn, nhìn vơ vẫn lên trần nhà. Lacoste ngồi yên trên ghế mà khóc như chưa từng được khóc.
Đoạn rồi nó chạy đến mà đỡ mẹ dậy.
- Mẹ ơi! con xin lỗi mẹ, mẹ ơi!
Bác gái quay sang nhìn nó, mắt bác gái sưng vù, lấm lem nước mắt.
- Mày! Mày! Mày biến đi!
Rồi bác ấy nhìn sang em:
- Còn mày nữa! mày dụ dỗ con gái tao, mày dụ dỗ con gái tao!
Lúc này em khóc luôn mấy thím ợ, em quỳ trước bác gái mà gập người lạy.
- Bác ơi! con còn trẻ người non dạ, con lỡ dại, bác cứ đánh con đi! Bác đánh con đi!
Bác gái lúc này dường như đã kiệt sức, bác ngồi ấy mà khóc như điên như dại.
- Tao chỉ có mày là con thôi con ạ! Tao chỉ có mình mày thôi! Hu hu hu…
- Mẹ ơi! con xin lỗi mẹ mà! Con xin lỗi mẹ!
Em lúc này quỳ trước bác gái mà hai dòng lệ lăn trên má, em khóc nhiều lắm các thím ợ, lần đầu em khóc nhiều đến như vậy. Rồi bác gái cứ ngồi bẹp dưới nền gạch như người vô hồn, trong nhà chỉ còn tiếng khóc của em và Lacoste, văng vẳng tiếng sủa của con chó mập bên ngoài. Cả ba người cứ ngồi thừ dưới nền nhà như thế đến hơn 15 phút, không ai nói câu nào. Bác gái lúc này không khóc nữa, bác ngồi bất động như tượng.
- Rồi mày có định giữ lại không?
Bác nói mà không một tý cảm xúc gì.
- Con của con, con muốn giữ lại, con sẽ giữ mẹ ơi!
- Còn cậu! cậu thì sao?
- Con sẽ chịu mọi trách nhiệm thưa bác! Con sẽ cố gắng cày cuốc mà nuôi đứa bé!
Bác gái chùi nước mắt rồi hít một hơi thật sâu rồi thở mạnh.
- Chúng mày quyết giữ lại đứa bé phải không?
Em và Lacoste đồng thanh:
- Dạ!
Bác gái lại hít một hơi sâu nữa rồi nhìn sang em. Hai mắt bác đỏ hoe, sụt sịt nói với em:
- Chuyện lỡ rồi! thôi thì…cứ giữ lại đứa bé, cậu sẽ lo cho mẹ con nó chứ?
Em vội vàng:
- Dạ! dạ! con sẽ chịu trách nhiệm tất cả!
- Nếu có thêm thằng cháu cho bác bồng thì cũng vui!
Em nghe đến đó mà lòng nhẹ hẵn đi. Rồi bác gái dặn em thu xếp để bác qua gặp ba mẹ em mà nói chuyện. Em thì không lo lắm, ba mẹ em tính tình khá dễ, em lại là con trai một, nhiều khi ổng bả còn mừng vì sắp có cháu bồng nữa.
- Chúng mày đã ăn nằm với nhau rồi, nó lại có cốt nhục của mày, thôi thì cứ xem như là vợ chồng đi!
Thế là tối hôm ấy, em ngủ lại nhà Lacoste một cách công khai.
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.giaitri321.pro. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.giaitri321.pro – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------
- Em đang có thai mà, làm vừa vừa thôi!
- Em biết rồi!
Em nhìn nó cặm cụi pha café mà thương.
- Em làm một tháng nữa thì nghỉ đi! Ở nhà dưỡng thai cho khỏe.
- Nghỉ làm thì lấy tiền đâu mà xài!
- Em cứ nghỉ đi, chuyện tiền bạc cứ để anh, anh sẽ ráng cày mà lo cho mẹ con em.
Nói đến đây em thấy mình trưởng thành lắm các thím ợ, cứ như một người đàn ông thực thụ. Lacoste nhìn em trìu mến rồi gật đầu. Em chợt có một cảm giác lạnh buốt sau xương sống, em quay lại thì thấy con Hồ Ly đang đứng ở xa nhìn em chằm chằm, nó làm em rợn cả người.
- T, nhanh lên!
Em hối nó
- Biết ròi!
Nó trả lời cọc lóc, bước ra lề mề, không giống như mọi hôm, nhí nhảnh, hấp tấp. Rồi nó lên 67 huyền thoại, em phóng xe đến võ đường. Trên xe nó cũng chẳng thèm ôm em như mọi khi.
- Sao hôm nay thầy chở chị B.N đi làm vậy?
Em biết ngay mà
- À..ờ…thì nhà chị B.N gần nhà thầy, tiện thể chở luôn, thầy thấy nó đạp xe đi làm cực quá cũng tội nghiệp.
- Tội nghiệp, tội nghiệp! thích bả chứ gì!
Nó bắt đầu to tiếng, em hơi bối rối, sợ nó làm mình làm mẫy trên xe, em nói cho qua.
- Có đâu! Thuận đường thôi mà.
- Thầy không được chở bả nữa! em không thích!
- Rồi rồi!
Nói chiều nó một chút cho yên. Rồi cũng đến võ đường, hôm ấy nó đánh em đau lắm, em có thể cảm nhận được sự giận dỗi của nó qua những cú đấm. Rồi thì đến 8h, sợ Lacoste chờ lâu nên hối nó về:
- Nhanh lên em!
- Làm gì mà hối dữ vậy!
- Thì tập mệt, về sớm nghỉ ngơi chứ em!
Nó không nói gì, hầm hầm bước ra trước em.
- Thầy, tấp vô lề uống nước mía đi!
Thường ngày em với nó vẫn hay vào uống nước mía, trò chuyện với nhau. Nhưng hôm nay Lacoste đang đợi em ở quán, em đành từ chối:
- Thôi, hôm nay thầy có công chuyện, mình về sớm đi em!
Nó không nói gì, em chạy qua quán nước mía thẳng về hướng nhà nó.
Hồ Ly xuống xe, mặt nó nũng nịu nhìn em
- Hôm nay thầy không mua nước mía cho em, mai phải đền đó!
- Ừ, ừ! Thầy biết rồi
Nói xong nó nó ôm em mà hôn. Em lại bị nhục dục cám dỗ, em với Hồ Ly đắm đuối vào những chiếc hôn. Rồi em tạm biệt nó mà về, trên chiếc gương chiếu hậu, Hồ Ly vẫn đứng đó nhìn em đi khuất.
Rồi em đến quán đón Lacoste. Chị L với Công Chúa cũng có vẻ không vui lắm, em đến mà chẳng thèm hỏi thăm gì cả. Đoạn rồi em chào hai baby mà chở Lacoste về. Trên 67 huyền thoại, Lacoste ôm em, cả hai bàn về việc đặt tên cho con mãi. Về đến nhà, con chó mập chạy ra cổng ngoảy đuôi không ngừng, Lacoste xuống xe, cả hai nhìn nhau âu yếm rồi trao một nụ hôn.
- Anh về nha!
Lacoste gật đầu gượng gạo, như không muốn em về. Em nhìn vào trong sân, thấy chiếc xe đạp, nhớ đến vụ con Hồ Ly, em khuyên:
- Em à! Hay là…mai em đạp xe đi làm nhé.
- Sao vậy!
- Thì…thì anh ngại mọi người chọc
- Có ai chọc đâu! Ngày xưa anh cũng hay chở em đi làm mà…
- Ờ…ừ…thì…
- Em đang có bầu đó!
- Rồi rồi! để anh chở đi làm, mọi người cười thì kệ mọi người ha!
Em cố tỏ ra vui vẻ. Rồi Lacoste hôn tạm biệt em lần nữa rồi vào nhà. Em trên chiếc 67 huyền thoại mà phóng về, trong lòng cứ bứt rứt…
- Chiều nay thầy chở em đi ăn kem nhé!
- SAO KHÔNG CHỞ BÀ B.N ĐI KÌA!
Nó hét lớn làm cả quán giật mình, nó giận đỏ cả mắt. Em quay sang Lacoste, nó đang ngơ ngác nhìn con Hồ Ly…
- Sao vậy N?
Chị L hỏi, em lúc này rất rối trí
- E…E…Em…em!
Em quay sang nhìn con Hồ Ly, nó bặm môi rất chặt, hai dòng lệ lăn dài trên má, đôi mắt đỏ hoe, lấm lem nước mắt, nó đang nhìn Lacoste mà giận dữ. Lacoste thì ngớ người ra, nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra cả, nó cứ nhìn Hồ Ly mà ngơ ngác như con nai vàng.
- MÀY NHÌN CÁI GÌ HẢ CON KIA!
Bỗng dưng nó hét lên chửi, cả quán bắt đầu hướng mắt theo nó về phía Lacoste, Lacoste ngu ngơ, mắt đảo nhìn mọi người, nó có vẻ sợ.
- T! Không được hỗn.
- Nó hơn em mấy tuổi mà hỗn!
Rồi nó quay lại hướng Lacoste
- Mày nhìn đi đâu! Tao đang nói mày đấy con đ* kia!
Em liền tát cho con Hồ Ly một cái
- Ăn nói kiểu gì vậy hả?
Nó ôm mặt, từ từ gượng dậy, nước mắt đầm đìa.
- Thầy được lắm! thầy ngoại tình với con đ* này rồi còn đánh em nữa! THẦY ĐƯỢC LẮM!
Cả quán bắt đầu nhìn vào em, em thốn đến tận óc, phen này em chết thật rồi…Lacoste nhìn em chằm chằm.
- Em…hức…em…sẽ không…bao giờ…quên…hôm nay…hức hức, thầy…dám…đánh em!
Nó nói không thành tiếng luôn mấy thím ợ, nó khóc dữ lắm, dấu tay của em còn hằn cả trên má nó.
- Thầy…thầy xin lỗi!
- THẦY NHỚ ĐÓ! hu hu hu…
Rồi nó chạy ra khỏi quán, đây là lần thứ hai nó khóc và chạy ra khỏi quán vì em, em cảm thấy mình quá khốn nạn, em cứ đứng như trời trồng.
- Chuyện này là sao?
Em quay sang Lacoste, nó cũng rơm rớm nước mắt nhìn em, em liền đến bên nó, nó lùi xuống như muốn tránh xa em.
- B.N, anh….
- CHUYỆN NÀY LÀ SAO!!!!
- Anh…Anh…không phải vậy đâu!
- NÓ NÓI ANH NGOẠI TÌNH VỚI EM LÀ SAO!
Lần đầu tiên em thấy Lacoste giận đến vậy, em sợ lắm, em lúng túng, xoắn hết cả tờ rym lên
- N…Nó nói vậy thôi, chứ anh…
Chưa dứt câu, Lacoste đã nạt thẳng vào mặt em
- ANH NÓI THẬT ĐI!
- Anh..anh…
Rồi nó tát cho em một cái như trời giáng, rồi sáp tới đánh vào ngực em liên tục, nó vừa khóc vừa đánh em, em cứ đứng ấy cho nó đánh, đánh cho hả giận. Chị L với Công Chúa liền đến kéo nó ra, nó gục ngã xuống sàn mà khóc lóc thảm thiết. Em vội quỳ xuống đỡ nó dậy, nó đẩy em ra
- Anh đi đi! Hu hu hu hu hu! Đồ dối trá, đồ khốn nạn, hu hu hu!
- B.N, anh…anh xin lỗi!
Em sấn đến muốn đỡ nó dậy. Em vừa chạm vào tay nó thì nó giãy giụa, làm mình làm mẫy lên
- Anh đừng có lại gần tui! Anh đừng có lại gần tui nữa! hu hu hu!
Lúc này em xấu hổ lắm, nhục lắm, hai thằng mặt ngựa cứ thì thầm cái gì với nhau, còn chị L, Công chúa thì nhìn em mãi. Công Chúa đến đỡ Lacoste dậy
- B.N, nín đi! Không cần phải khóc vì thứ người này!
Giờ thì Công Chúa dường như đã hiểu ra mọi việc, nó đã biết em ngoại tình với ít nhất 2 người, nó cảm thông cho Lacoste mà ghét em ra mặt.
- B.N, nín, chị thương, vào đây chị lấy bánh cho ăn.
Em bắt đầu khóc, có lẽ đây là báo ứng cho em, em đáng bị như vậy. Em không còn gì nữa, những ngày tháng tươi đẹp cùng bốn thiên thần coi như đã trôi vào dĩ vãng. Lúc này em rối lắm, em chỉ muốn hét thật lớn, em bước ra ngoài, lên xe, phóng đi trong vô thức…
- ARRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRR!
Nhiều người đi đường giật cả mình mà quay lại chửi em.
- Cái ***, mày điên à
- Hết hồn!
.v.v..
Mọi người xung quanh đều nhìn em, có người giật mình lạng tay lái mém té nữa. La xong em phóng thật nhanh về phía trước, lòng em nhẹ đi nhiều lắm, thực đấy mấy thím ợ, nếu bị bế tắc hay gì đó, mấy thím có thể làm giống em, em thấy giải tỏa căng thẳng rất tốt, có điều hơi mạo hiểm chốn công cộng.
- Để anh chở em về!
Nó giật tay lại
- Không cần!
- Em định đi bộ về hả?
- Đi xe ôm
- Đi xe ôm coi chừng nó chở đi bán luôn đấy!
- T..Thì kệ tui!
Em vội chạy đến nắm chặt lấy tay nó. Nó vũng vẫy
- Buông raaaa!
Em kéo nó lại, nó ngã vào lòng em, em lập tức ôm nó thật chặt, nó không cựa quậy gì được nữa.
- Buông raaaaaa!
Em cứ thế mà ôm chặt nó vào lòng, nó chỉ biết la lối, rồi giọng nó íu dần, nó bắt đầu mít ướt.
- Hu, hu, hu!
- Anh xin lỗi B.N mà! Anh biết lỗi rồi...
Nó giảy giụa nhưng không thể thoát khỏi vòng tay, nó vùng vẫy không được thì liền cắn vào ngực em. Nó cắn đau lắm, đau muốn khóc luôn ấy.
- Ừ! Em cắn đi!
Nó cắn chặt vào phần ngực em, đau lắm mấy thím ợ. Rồi tự nhiên nó không cắn nữa, em thấy đau nhói, nhìn xuống thì thấy máu thấm cả lên áo, nó cắn em chảy máu luôn. Nó thì khóc nức nở.
- Em cắn đi!
- Hu hu hu! B…uông ra…!
Em sợ ôm lâu quá nó ngộp thở nên thả ra, nó liền đánh em tới tấp, em cứ mặc cho nó đánh. Nó vừa khóc vừa đánh em túi bụi. Lúc này chị L với Công Chúa đã đứng ở trước cửa quán nhìn tụi em từ khi nào. Lacoste đánh mệt thì đứng đấy khóc lóc, em đến bên nó mà xin lỗi:
- Anh biết lỗi rồi, sau này anh chỉ có mình em thôi, anh không dám lăng nhăng nữa đâu, anh thề!
Nó không nói gì, chỉ đứng khóc. Em ôm nó vào lòng một lần nữa
- Thôi mà! Anh xin lỗi mà! Đừng khóc nữa, anh xin lỗi mà!
- H…Hong, hu hu hu!
Nó tèm lem nước mắt mà “Hong! Hong!” miết, lúc ấy nhìn nó đáng yêu lắm, em vuốt tóc nó qua rồi hôn lên trán nó, nó tát em một cái rõ đau, rồi em hôn lên má nó một cái nữa, nó tát thêm cái nữa, rồi em hôn lên môi nó, nó vùng vẫy đẩy em ra nhưng không được, môi hai đứa dính chặt vào nhau, một hồi sau thì nó dịu đi,mắt lim dim rồi mặc cho em “nút lưỡi”. Chắc là nó siêu lòng rồi…em dừng hôn, nhìn nó đắm đuối, lúc này nó đã nín khóc, mặt mũi thì tèm lem cả.
- Anh xin lỗi mà! Anh chở em về nhé, rồi mua gấu đền cho em...
Nó không nói gì, chỉ nhìn em rồi sụt sịt. Em thấy nó có vẻ siêu lòng rồi nên làm tới, em ẵm nó lên rồi đi về hướng xe 67. Nó nằm im trên tay, cứ để cho em ẵm như thế, nó nằm đó mà sụt sịt thôi, chắc nó mệt rồi. Rồi em đặt nó ngồi lên yên sau, em leo lên xe mà chở nó về. Trên đường, em mua một con gấu bông cho nó, nó chả thèm ôm em, em cứ với tay ra sau nắm tay nó mà để lên eo, khó cái là phải bóp amaya nên không tiện giữ tay nó lâu, nó lại rút về. Đến nhà, em dừng xe, nó vẫn ngồi đấy, em xuống xe rồi đến bên nó:
- Hết giận anh chưa!
Nó không nói gì, mặt vờ nhìn đi chỗ khác
- Anh chỉ yêu mình em thôi, anh với con bé T chưa có gì hết đâu.
- Xạo!
- Thì...lúc đầu anh cũng có chút tình cảm với nó, nhưng bây giờ…
- Vậy là có tình cảm với nó!
- Giờ hết rồi! anh thề, giờ anh chỉ yêu mỗi mình em thôi… Anh mà lăng nhăng nữa thì ba má chết chùm!
Đến đây thì nó dường như đã bớt giận đi nhiều, em thừa thế mà lấn tới ôm hôn nó, nó phê, lim dim mắt mà mặc cho em hôn hít. Hôn xong, em tiếp tục dỗ dành cho nó bớt giận.
- Em thích con mình là con trai hay con gái!
- Con trai.
- Ừm! nó mà giống em chắc xấu lắm.
Nó đánh em một cái, nó như muốn cười.
- Anh nói giỡn mờ! vợ của anh là đẹp nhất!
- Thiệt hong?
- Hong!
Nó lại đánh em mấy phát nữa, nó bật cười, nụ cười toe toét, đôi mắt thì lem luốc vì nước mắt, nhìn thương lắm mấy thím ợ. Đoạn rồi em với nó quyết định nghỉ làm ở quán café, một phần để nó dưỡng thai, một phần để tránh mọi người dị nghị. Em hôn tạm biệt nó, quay đầu xe rồi phóng đi, trên gương chiếu hậu, nó vẫn đứng đấy trông em…
- T! Thầy xin lỗi…
Nó bật khóc, chạy đến ôm lấy em
- Hu hu! Em nhớ thầy lắm! Em nhớ thầy lắm!
Em nghe mà lòng như thắt lại. Nó ôm em chặt lắm, nước mắt giàn giụa. Em nhẹ nhàng đẩy nó ra. Đôi mắt to tròn long lanh lấm lem nước mắt nhìn em tha thiết, em hít một hơi thật sâu.
- T à! Thầy có chuyện muốn nói với em…
- Hức hức!
Em thực sự không muốn làm nó đau lòng, nhưng vì Lacoste, em cắn răng mà nói:
- T à! Thầy quý em lắm.
- Em cũng yêu thầy lắm! hức hức
Em nghẹn ngào, ráng nuốt nước mắt vào trong…
- Em còn trẻ, lại xinh đẹp, sớm muộn gì cũng sẽ tìm được một người hợp với em thôi!
- T…Thầy nói vậy là sao?
Nó bắt đầu mất bình tĩnh, em hít một hơi sâu rồi thở mạnh. Nó chợt ôm lấy em mà nức nở:
- Không! em không tìm ai hết, em có thầy rồi, em không tìm ai khác hết! Hu hu!
Lúc này em không kìm được nước mắt nữa, em cố đẩy nó ra nhưng không thể, nó ôm quá chặt. Nó khóc ướt hết cả vai em. Lúc ấy đau lòng lắm các thím . Rồi em nhẹ nhàng đẩy nó ra, lấy tay lau nước mắt, nước mũi cho nó, rồi nhìn thẳng vào nó:
- Từ nay mình là thầy trò thôi nhé!
Nó chẳng nói gì, cứ khóc mãi. Em lên chiếc 67 mà nổ máy, nó chạy đến níu tay em lại.
- Thầy ơi! thầy ơi!
Em đau lắm, hai hàng nước mắt cứ chảy không ngừng.
- Thầy về!
Rồi em nhẹ nhàng gạt tay nó xuống, nổ máy mà phóng đi thật nhanh. Trong gương chiếu hậu, nó vẫn đứng đấy nức nở mà trông theo em…
