Em cảm thấy có lỗi với gia đình chỉ, nhưng rồi tự an ủi mình bằng cái lý thuyết là chị L và em cũng là vì sinh lý thôi. Em nhắm mặt lại, tưởng tượng đến chị L rồi ngủ thiếp đi.
- Anh nghe!
- Anh rãnh không?
- Ờ…Ờm, anh mới ngủ dậy, cũng không bận gì.
Em nghĩ chắc nó lại nhờ chở đi đâu đó đây.
- Chút nữa anh…qua nhà em chơi nhé, em có nấu cà ri gà, anh…qua ăn chung với em nha.
Em bất ngờ mấy thím ạ, không ngờ nó lại mời em qua nhà ăn cà ri đấy, mà cái giọng nó nhút nhát, rụt rè lúc mời em thấy thương lắm mấy thím ợ.
Đậu xe trước cửa nhà, con chó mập giờ đã mừng em chứ không còn sủa nữa, hồi sau con Lacoste ra mở cổng. Cha mẹ ơi, lại là bộ đồ phi nó hay mặc ở nhà, lộ hết cả hai trái bưởi và cái đùi trắng mịn.
Em dắt xe vào cổng để đó, Lacoste khóa cổng rồi cả hai cùng vào trong nhà. Ngôi nho nhỏ nhưng gọn gàng ngăn nắp lắm mấy thím ợ, phòng khách nằm đầu tiên, có cái ghế gỗ dài, phía trước là một cái bàn gỗ, hai cái ghế đơn đặt ngay hai đầu bàn. Sâu bên trong là nhà ăn, kế bên là nhà bếp.
Đoạn rồi nó dẫn em vào nhà ăn rồi em ngồi xuống cái bàn ăn tròn. Nó sang nhà bếp kế bên mở nắp nồi cà ri ra múc 2 tô. Công nhận là cà ri rất thơm mấy thím ạ, nghe mùi đã chảy dãi rồi. Em thấy nó loay hoay quá nên đến phụ nó, em bưng 2 tô cà ri lên bàn ăn, nó cũng ngồi xuống bàn.
- Ủa mẹ em đâu, để anh tới chào bác một tiếng.
- Mẹ em về quê rồi, mai mới về.
WTF ! Vậy là chỉ có mình em với nó ở nhà. Em tự hỏi nó rũ em qua để làm gì, có khi nào nó có ý đồ giống chị L không? Lúc này em cũng khoái chí lắm mấy thím ạ, vì thấy mình được nhiều gái thích. Thế rồi em hỏi nó thử:
- Sao hôm nay rũ anh qua ăn cà ri vậy?
Mặt nó ngại ngại mấy thím ợ, khám dám nhìn em nữa.
- T…Thì em lỡ nấu nhiều quá nên gọi anh qua ăn phụ.
Đệt! phũ vãi. Thế là ra nó mời em qua để ăn trừ hao. Đoạn rồi cả hai ăn cà ri, nó nấu cay lắm mấy thím ợ, cay mà ngon nên cứ ăn lấy ăn để, em ăn mà vã hết cả mồ hôi. Ăn xong em ngước lên nhìn nó thì Ối giòi ôi! Mấy thử tưởng tượng cơ thể con gái lúc đổ mồ hôi xem, mồ hôi cứ chảy từ mặt xuống ngực, da em nó bóng lên như thoa dầu ấy mấy thím, làm cái khe núi càng thêm hâp dẫn, trong giây phút này em nhận ra nó còn dễ thương hơn chị L nữa.
- Anh ở đây hả?
- Ờm! Em tắm lâu quá, nên anh…lên đây ngồi chơi. Anh vô phòng em mà không xin phép, anh xin lỗi nhé. (gãi đầu)
- Không sao!
Đoạn rồi nó vào phòng, ngồi xuống giường nhìn em.
- Phòng em hơi bừa bộn, anh đừng cười nha!
- Trời! phòng anh còn bừa bộn hơn em gấp tram lần.
Đoạn rồi hai người im lặng, em vờ xem hình, còn nó cứ ngồi thừ ra thế.
- Anh ơi! Em tâm sự với anh được không?
Em bắt đầu ngạc nhiên
- Ừ!
- Em…Em đậu đại học rồi!
Em nghe nó nói mà mừng thay nó luôn
- Chúc mừng em nhé!
- Em…Em cám ơn anh nhiều lắm!
- Cám ơn gì!?
- Em đậu đại học cũng một phần nhờ anh đấy, nhờ có anh mỗi ngày chở em đi làm rồi chở em về.
- À…Có gì đâu em!
- Thôi mình xuống nhà đi anh, trên này nóng quá.
Đoạn rồi em đứng dậy đi ra thì thấy trên nóc tủ có con gấu bông em tặng nó. Em cầm lên xem rồi trêu nó
- Gấu ai tặng mà đẹp vậy em?
Nó cười thẹn.
- Anh tặng chứ ai…
Em cười. rồi nó nói:
- Hôm đó có mình anh là nhớ sinh nhật em thôi…Cũng có mình anh để ý tới em thôi…
Nó nói nghe thương lắm mấy thím ợ , em chẳng biết phải làm gì nữa, chỉ đứng yên nhìn nó thôi, rồi bỗng nhiên nó ôm lấy em…
Em thừ người ra đấy, chẳng hiểu nổi. Đoạn rồi em đi xuống nhà, nó đang ngồi ở cái ghế gỗ dài ở phòng khách, cúi gầm mặt xuống, không them nhìn em một cái. Em ra chào nó.
- Thôi anh về nha!
Nó chẳng nói gì cả, cứ bấm bấm điện thoại.
Em lủi thủi ra lấy xe rồi đi về.
Em ngồi phịch xuống ghế, thấy có gì cộm cộm dưới túi quần sau, em thò tay lấy ra. Thì ra là cái quần sịp của con Lacoste . Em vội vào phòng đóng cửa lại, rồi nằm lên giường soi cái quần. Nhìn kỹ vào thì có một vệt vàng vàng dọc dưới đáy cái quần, em dựng cả da gà lên, ra đây là cái quần dơ, chưa giặt. Lúc này em bắt đầu cảm thấy phấn khích rồi đáy. Rồi em làm gì với cái quần thì mấy thím tự hiểu nhé. Phải nói mùi của con Lacoste khác với của chị L lắm mấy thím ợ…
* Tút…Tút…Tút….
- Alo!
- B.N hả em? Anh K mời cả nhóm mình sáng mai đi vũng tàu 3 ngày 2 đêm đó, em đi không?
Nó im lặng một hồi…
- Em không đi được.
Nói xong nó cúp máy luôn . Em xác định là nó đã ghê tởm em rồi mấy thím ợ.
Đoạn rồi em chuản bị hành lý rồi đi ngủ sớm. Em tự hỏi không biết chị L có đi không?
- Sao em?
- Anh…Anh qua chở em đi luôn nhé!
Con này làm em bất ngờ hoài mấy thím ạ, khó hiểu nữa. Em vừa băn khoăn vừa vui vui, rồi chạy sang nhà nó.
Đội hình đi gồm: anh K chở chị L, 2 con ca sáng chở nhau, 2 mặt lừa chở nhau, em chở Lacoste.
- cám ơn anh!
Nó cảm ơn rồi lấy điện thoại ra bấm. Em cũng chả biết nói gì thêm, quay lại chém gió với anh K và mọi người tiếp. Nhậu xong cả nhóm đi dạo trên vỉa hè, đoạn thấy một hàng cây rất đẹp, có cả xích đu nữa, rất thơ mộng. Cả nhóm dừng lại chụp hình. Lúc đó, một con bé làm ca sáng gọi em:
- Anh đẹp trai ơi chụp với em một tấm đi!
Nghe thích lắm mấy thím ạ. Rồi em vào đứng tạo dáng với nó cho con kia chụp, rồi đổi người chụp qua chụp lại, chả con nào thèm chụp với hai thằng lựu đạn cả. Đoạn rồi em chợt thấy con Lacoste cứ liếc liếc em thấy ghê lắm mấy thím ợ. Sau buổi đi chơi mệt lã thì mọi người về khách sạn ngủ. Em đang lim dim thì điện thoại reo, chị L gọi.
- N hả, chị ngủ hong được, em đi hóng mác dzới chị được hong?
chỉ nài nỉ quá nên em cũng ráng đi, dù rất buồn ngủ.
- Bộ chị không yêu chồng chị hả?
- iu chớ!
- Vậy sao chị còn…ấy với em?
- Tại em đẹp chai
Giờ em đã xác cm nó định là chị thuộc dạng mê trai rồi. Đoạn rồi chị quay lại nhìn em thắm thiết rồi kéo em vào vách tường gần đó rồi nhẹ nhàng hôn em, cả hai âu yếm nhau một hồi thì chỉ đẩy em vô vách rồi tụt quần xuống và... Em xin không kể chi tiết cảnh này nhé, chỉ có BJ thôi chứ không làm gì thêm hết.
- Anh nghe!
- Anh về khách sạn gặp em được không, có chuyện gấp.
- Ờ…Ờ…Rồi ok!
Em về khách sạn gặp nó, nó hốt hoảng nói em:
- Anh chở em về được không?
- Gì! Mới đi chơi được có tý đã về rồi?
- Mẹ em bắt về. Mẹ nói mẹ ở dưới quê thêm mấy bữa nữa nên em mới dám đi. Ai ngờ mẹ về đột xuất, nãy mẹ gọi điện la quá trời.
Em cũng không muốn chở nó về lúc này mấy thím ợ, đi chơi chưa được lâu, đường xa lắm chứ có phải từ quán tới nhà nó đâu.
- Hay anh bắt xe Phương Trang chở em về nhé.
- Không! Em sợ đi một mình lắm, anh chở em về đi.
Nó năn nỉ mãi, rồi em cũng đành phải đồng ý. Em báo với anh K và mọi người rồi 2h chiều hôm đó chở nó về luôn.
Đi trên đường nó cứ gật gù sau lưng em suốt, rồi em hỏi
- Em bị sao vậy!
- Em thấy chóng mặt quá…
Em thấy nó có vẻ mệt thật.
- Hay mình nghỉ tý nha!
Nó không nói gì, em tấp vô một cắn nhà nghỉ ven đường. Đoạn rồi vào lấy phòng, em dự đinh lấy hai phòng cho tiện.
- Chị cho em hai phòng nhé!
Bỗng con Lacoste níu tay áo em
- Một phòng được rồi anh...
- Vậy anh chị lấy 1 phòng hay 2 phòng?
Em đắn đo một hồi.
- Cho em 1 phòng.
Đoạn rồi cả hai vào phòng, cái hơi mát từ máy lạnh tỏa ra làm tan biến mọi mệt mỏi. Em quăng balo xuống đất, nằm phịch xuống giường…Bấy giờ em mới để ý sắc mặt của Lacoste, mặt nó nhợt nhạt hẵn, em vội đứng dậy dìu nó ngồi xuống giường.
- Em thấy trong người sao?
- Em thấy chóng mặt quá…
Dự là nó bị trúng gió rồi, em vội lấy chai dầu xanh trong balo ra xức lên hai thái dương cho nó. Cũng không thấy bớt bao nhiêu. Em hỏi liều
- Để anh cạo gió cho, trúng gió kiểu này mà không cạo thì nguy hiểm lắm.
Nó không nói gì, có vẻ ngại...
Đoạn rồi nó tự giác cởi áo khoác ra.
- Anh quay mặt chỗ khác đi!
Em liền quay mặt đi, nó định cởi áo chăng? Đợi một lúc sau thì nó bảo.
- Được rồi, anh quay lại đi!
Em quay lại, con Lacoste đã cởi áo ngoài và áo ngực ra vất lên giường mấy thím ạ, rồi nó dùng áo khoác che phần trước lại, để lộ cái lưng trắng nõn nà.
- Anh cạo nhẹ thôi nhé…
Mấy thím có biết lúc đó em “ấy” lắm không, chỉ muốn giao thông ngay và luôn, nhưng đối tác đang bệnh thế kia, thật không nhẫn tâm. Em đứng dậy tắt máy lạnh, với cái ba lô, lấy ra cái cạo gió rồi nhẹ nhàng ngồi lên giường, đối diện với cái lưng của em nó. Em thấm dầu lên lưng nó rồi nhẹ nhàng đưa miếng inox cạo gió lên cạo chậm chậm theo đường xương cá. Da con gái tuổi teen mềm mịn lắm mấy thím ợ, lúc đó em chỉ muốn ôm trọn cơ thể nó vào lòng mà thôi.
- Đau quá! Nhẹ thôi anh…
- Nhẹ thì sao mà ra gió được!
Em cạo đến đâu, nó rên ư ử đến đó , cứ như jav vậy đó mấy thím, vừa cạo mà vừa muốn thủng quần luôn. Lúc này đây, người con bé ướt đẫm mồ hôi, mùi dầu gió nồng nặc cả phòng, lưng nó đỏ hết cả lên, trúng gió nặng luôn, em mà không cạo cho nó thì có mà chết. Đoạn rồi em quay mặt đi để cho nó mặc áo vào. Mặc áo xong nó nằm ngủ luôn. Tội nghiệp, đường xa mệt nhọc mà còn bị bệnh. Nó ngủ say như chết các thím ạ.
Em giật mình tỉnh giấc, con Lacoste đang hối hả gọi em dậy, em nhìn lên đồng hồ đã 7h tối rồi.
- Chết mẹ! 7h rồi sao?
Đoạn rồi em trả phòng, chở Lacoste phi thật nhanh về Sài Gòn.
Đến hơn 11h tối mới về đến Sài Gòn, Em đương chở nó về nhà thì nó dặn:
- Chút nữa tới đầu hẻm anh cho em xuống nhé, mẹ em mà thấy anh chở em thế này thì la em chết.
Rồi khi tới đầu hẻm, em cho nó xuống rồi tạm biệt mà đi về. Quả là một ngày vất vả…
Em về đến nhà, tắm rửa sạch sẽ rồi đi ngủ luôn.
Em giật mình dậy, điện thoại em reo, Lacoste gọi . Em nhìn đồng hồ trong điện thoại đã 2h sáng rồi. WTF, lại chuyện gì nữa đây, giờ này còn gọi điện.
- Anh nghe…
- Hu hu, anh ơi, anh qua nhà em đi!
Gì thế này, nó khóc um sùm trong điện thoại. Em hoảng cả lên.
- Rồi, rồi, anh qua liền!
Em mặc luôn bộ đồ ngủ, khoác thêm cái áo Hoodie rồi lấy xe chạy sang nhà nó ngay.
Em vừa chạy đến đầu hẻm đã thấy nó ngồi co ro dưới góc cột điện, em dừng xe, tắt máy, chạy đến dìu nó đứng dậy.
- Em sao vậy?
Nó ngước lên nhìn em, 2 con mắt sưng húp, nó bắt đầu mếu rồi khóc òa lên.
- Thôi thôi, nín nín, có gì kể anh nghe?
Nó vẫn tiếp tục khóc. Em phải dỗ thêm mấy lần nữa nó mới chịu dứt.
- Em sao vậy, kể anh nghe?
Nó nấc nấc mà nói từng chữ.
- Em về nhà, mẹ. chửi. em. Hức đánh em, hức…còn. đuổi. em. ra. khỏi. nhà nữa…
Thì ra chuyện mẹ nó kêu về là có thật, em đã nghĩ xấu cho nó rồi.
- Thôi nín nín, anh xin lỗi, tại anh rũ em đi chung.
Nó lại khóc tiếp.
- Thôi lên xe, anh chở đi ăn chè.
Đoạn rồi em chở nó vi vu trên đường.
- Em thích ăn gì anh chở đi.
- Anh chở em về nhà anh đi…em buồn ngủ.
- Phòng anh bừa bộn thiệt.
Em quê vãi ra mấy thím ạ, quần áo, quần lót em vất lung tung cả ra phòng, luống cuống nhặt thấy mẹ luôn.
- Em làm phiền anh quá, em xin lỗi.
- K..Không sao em, ngủ một mình chán lắm, có thêm người ngủ chung cũng vui.
Cái đệt, em vừa nói cái quái gì thế . Con Lacoste nghe vậy cũng không phản ứng gì. Em liền đánh trống lãng.
- Để anh xuống nấu mì cho em ăn.
Rồi lật đật xuống nhà, vào bếp. Ở dưới bếp, em bối rối lắm mấy thím ạ, nước sôi cũng không để ý, rồi em cắt chả lụa, thịt đồ vào tô mì, xong một tô mì chất lượng luôn.
Em bưng mì, coca lên phòng. Vừa mở cửa phòng ra thì thấy nó đã ngủ rồi. Rồi em tự xử tô mì luôn, vừa ăn vừa nhìn nó ngủ, nó ngủ nhìn dễ thương lắm mấy thím ợ. Nó mặc bộ đồ phi, khoác áo khoác ở ngoài nên che mất hai trái bưởi, nhưng để lộ cặp đùi trắng như bông bưởi . Em bắt đầu mất kiểm soát.
Sau khi xả ra hết thì ham muốn cũng giảm đi nhiều, em lên phòng, khóa cửa để đề phòng bố mẹ vào, rồi lấy gối để xuống sàn mà ngủ. Lacoste ngủ say mèm ở trên giường.
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.giaitri321.pro. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.giaitri321.pro – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------
Về đến nhà, lên phòng thì thấy nó đã dậy từ khi nào, nó đang vừa ngáp vừa vươn vai, dụi mắt.
- Anh có mua đồ ăn sáng cho em nè!
- C…Cám ơn anh!
Đoạn rồi em dẫn nó xuống phòng vệ sinh dưới nhà đánh răng rửa mặt rồi lên phòng em ăn cơm.
Ăn xong, nó lên giường ngồi buồn. Em hỏi nó:
- Chút anh chở em về nhà nhé?
- Em không về đâu? Mẹ đánh em chết.
- Bậy, dù sao mẹ cũng là mẹ em, chỉ tại mẹ lo cho em mới đánh cho chừa đó thôi.
Đoạn rồi nó chả nói năng gì, rồi lấy điện thoại trong túi áo khoác ra. Hình như đang đọc tin nhắn thì phải, mắt cứ chăm chú vào. Rồi nó bắt đầu rưng rưng nước mắt. Em đoán mẹ nó không thấy nó về nên nhắn tin xin lỗi, rồi nó đọc được nên xúc động.
- Để em dọn phòng giúp anh nhé!
- Thôi được rồi, dọn xong mai mốt cũng bừa như cũ thôi.
Nó liền xếp chăn lại gọn gàng. Em thấy nó nhiệt tình vậy thôi cũng kệ, em đem hộp cơm ra ngoài vứt.
- Thôi em ở đây chơi, anh xuống coi nhà…
Rồi em phi thẳng xuống nhà, bật Tv để đó cho bớt căng thẳng. Cái dkm, em ẩu quá mấy thím ạ, giờ chả biết ăn nói sao với nó nữa. Cảm giác này còn tệ hơn lần em nhìn thấy chị L trong toilet nữa. Đầu óc em loạn hết cả lên, rồi đây nó sẽ nghĩ em là một thằng biến thái, bệnh hoạn rồi xa lánh em.
Bất chợt nó đi xuống, em xoắn hết cả lên…
- Chở em về!
Em chẳng nói chẳng rằng, ra lấy xe rồi chở nó về luôn. Trên đường đi, chẳng ai nói câu nào. Chạy đến đầu hẻm...
- Cho em xuống!
Em dừng xe, nó bước xuống đi thẳng vào hẻm, không chào em một tiếng. Em xác định là xong phim…
…
Rồi thì ngày qua ngày, quán cũng đã tu sữa xong, mọi người trở lại làm việc bình thường.
Trưa hôm ấy, em nhắn tin cho nó:
‘A wa ruoc em di lam nhe’
Nó không nhắn lại, em xác định là khỏi luôn. Đến giờ, em thay đồ rồi chạy xe đến quán. Đúng như em đoán, nó mua xe đạp mới. Em vào quán, con Lacoste chả thèm nhìn em một cái, nó như trở lại thời kì đầu em mới làm, một con Lacoste lạnh lùng đến rợn người. Em quay sang phía quầy bên trái, chị L đang ngồi làm sổ sách, chỉ nhìn em cười, dễ thương lắm mấy thím ợ.
Con Lacoste kể từ ngày tịch thu “chiến lợi phẩm” của em thì nó không thèm nói chuyện với em nữa, nó đã trở lại thành một con Lacoste cũ, lạnh lùng, ít nói . Nó cứ làm việc, nhàn rỗi thì lại cứ lấy điện thoại ra bấm hoặc đọc sách. Hai thằng ôn thần kia có vẻ đang để ý con nhỏ nhân viên mới, chúng nó cứ vừa làm vừa to nhỏ với nhau mà mắt cứ liếc liếc nhìn con bé.
- Ra tiếp khách kìa em!
Nó ngước lên nhìn em rồi quay lại vừa lướt điện thoại vừa nói.
- Sao không tự tiếp đi?
Cái đệt! Càng ngày em càng muốn tát cho nó một bạt tai. Đoạn rồi nó cứ ngồi lướt iPhone, em cắn răng ra tiếp khách. Từ khi chị L đi, nó chả làm cái mẹ gì cả, cứ ngồi chơi iPhone, rồi lâu lâu lại đi lấy nước uống.
Bây giờ em chợt nhận ra, trong quán chỉ còn mỗi em và con Lacoste, em bắt đầu cảm thấy khó xử, nó thì đang ngồi đọc sách. Em tự hỏi có nên thử tới nói chuyện với nó xem, nhưng rồi em không dám, em sợ khi đến bắt chuyện mà nó không đáp lại thì quê lắm, cảm giác đó không hay ho chút nào. Thế là em chỉ biết vào bếp rửa ly, rữa đi rữa lại để cho có việc để làm, chứ ngồi không ở ngoài với nó em ngại lắm. Rồi khách khứa vào, em ra tiếp rồi họ chọn món…Em đi đến quầy, chỗ con Lacoste để gọi nước cho khách, tim em cứ đập thình thịch khi đến gần nó. Em nói nó:
- M…Một café đá, một café sữa.
Nó lạnh lùng lấy café ra pha, chả thèm nhìn em một cái. Em đứng chờ nó pha, rồi nó đặt hai lên quầy cho em, cũng chẳng thèm nhìn em. Em lủi thủi bưng ra cho khách. Máy lạnh bật 23 độ mà em thấy nóng nực khó thở lắm mấy thím ợ, ở gần con Lacoste em thấy cứ áp lực thế nào ấy.
Đoạn rồi chị L trở lại quán, em nhẹ nhõm hẵn ra mấy thím ợ, ít ra còn có người để mình nói chuyện. Chị L đi vào, nhìn em cười, rồi vuốt má em một cái.
Cả 3 người cùng làm việc, từ khi quán tu sữa với gắn bảng hiệu ở đầu hẻm thì khách đông hẵn lên, làm không ngưng tay luôn. Đến 8h thì con Lacoste lấy xe đạp về. Nhớ hồi nào em còn chở nó về, buồn lắm mấy thím ạ. Em lại quầy ngồi với chị L, cả hai bật mấy clip hài lên xem. Coi chán rồi thì em bắt chuyện với chỉ:
- Con nhỏ mới vô nhiêu tuổi vậy chị?
- À! Nó nhỏ hơn em 1 tuổi, tên P. Sinh viên ĐH quốc tế
- Trời! nhà khá thế con đi làm chi không biết.
- Ba con này là người quen của anh K. Anh K kể chị, con nhỏ này quậy lắm, suốt ngày ăn chơi lêu lỗng, đi bar miết à…Nên ba nó bắt đi làm để hạn chế.
- Hơi khó à!
- Chị thấy vậy cũng tốt, tập cho nó tính tự lập dần.
Đoạn rồi em với chị L nhìn nhau, cả hai không nói gì nữa, chị L nhìn em đắm đuối, môi he hé, thở mạnh . Em nhìn ngực chỉ cứ phập phồng, phập phồng , làm em nóng cả người lên. Bấy giờ quán vẫn còn đông khách, cả em và chị L đều chỉ muốn thời gian trôi lẹ để khách về…
Khoảng 9h tối thì khách đã về hết. Chị L ra khóa cửa quán, kéo màn, tắt bớt đèn, em thì ngồi trên cái ghế sofa dài, đoạn rồi chị L bước đến gần em. Chị L từ từ cởi từng cái nút áo ra rồi ngồi vào lòng em , ôm lấy cổ em, hai người trao hôn cho nhau, cường độ ngày càng mạnh và…em xin không kể chi tiết ạ . Đến tầm 10h15 thì cả hai mới bắt đầu về.
Cả quán không ai dám tới hỏi han nó cả, rồi chị L đến bên nó, dìu nó vào quầy, cả hai nói gì em chẳng nghe rõ, càng nói thì nó càng khóc lớn, khách khứa trong quán nhìn quá trời. Có thể là nó không muốn đi làm mà ba nó ép buộc. Hồi sau thì nó nín rồi chị L chỉ nó làm việc, có chị L ở quán thì nó mới chịu làm, hôm nay em thấy có vẻ nó làm tốt hơn hôm qua rồi, biết bưng nước cho khách, rồi còn biết rửa ly nữa. Có lẽ là nhờ chị L khuyên giải.
- Bây giờ đang giờ làm việc em ơi, có gì hết ca rồi đi.
Thằng kia gắt gỏng.
- Làm làm cái con ***, tui chở nó đi đâu mắc mớ gì chị.
Em chỉ vào mặt nó liền
- Nè, anh nói chuyện đàng hoàng nha!
- Đ***, mày làm con *** gì tao?
Rồi nó quay sang nắm lấy tay chị L bẻ một cái.
- Á! đao quá!
- Chị buông tay con P ra, không thì…
Nó chưa kịp dứt lời thì em đấm thẳng vào mồm nó té nhào xuống đất…
- BIẾN!
Nó lật đật leo lên xe, nổ máy chạy bạt mạng. Cuộc ẩu đã diễn ra khá nhanh gọn nên cũng không gây ồn ào gì, lúc này chị L và con Công Chúa nhìn em chằm chằm, em đến bên chị L, cầm tay cổ tay chỉ.
- Có đau không chị?
- Hong…hong sao!
Em liếc nhìn con Công Chúa một cách lạnh lùng, phải nói lúc này em Cool lắm mấy thím ợ. Em nhìn vào quán, hai đứa nữ sinh vừa nhìn em vừa thì thầm cái gì đó, con Lacoste ngồi trong quầy cũng nhìn em chằm chằm. Em hầm hầm bước vào quán, ngồi lên cái ghế cao cạnh quầy. Bỗng con Công Chúa đi tới quầy chửi em:
- Đồ du côn!
Em nạt thẳng vào mặt nó mấy thím ợ:
- Câm mẹ đi! Tất cả đều do mày mà ra cả! Tao mà không đánh thì chị L bị nó bẻ gãy tay rồi!
- Nhưng mà…
Em chỉ thẳng mặt nó, hét đúng lớn.
- Mày với thằng chó kia mà còn đụng đến chị L thì coi chừng tao đấy! (Lúc này em hơi nóng mấy thím ợ, em cũng không hiểu tại sao, bình thường em hiền lắm)
Con Công Chúa bắt đầu mếu, chị L đến can.
- Thôi em! Thôi em!
Rồi chỉ quay sang con Công Chúa
- Còn em mai mốt đừng rũ bạn tới đây nữa nghe chưa!
Nó òa lên khóc
- Hu hu, em có rũ đâu, ảnh tự tới chứ bộ!
Nó mít ướt y như con Lacoste vậy mấy thím ạ. Đoạn rồi chị L dìu nó vào trong quầy ngồi
- Hu hu, em có làm gì đâu mà ảnh chửi em.
Dỗ nó nín xong chị L dặn mọi người không được kể chuyện này cho anh K nghe.
Hôm đó mọi người khá căng thẳng. Hai thằng lựu đạn sợ em ra mặt mấy thím ạ, em nói gì cũng nghe răm rắp.
Quán lúc này chẳng có khách, em với chị L ngồi nói chuyện với nhau.
- Chị hong ngờ em nóng tính dzậy đó!
- T…Thì tại nó bẻ tay chị nên em mới đánh thôi
- Mà…sao lúc vô trong em chửi con P dữ vậy, nó có làm gì đâu em, tội nghiệp nó.
- Ờ…Tại lúc đó em nóng quá nên có hơi nặng lời. Để mai em xin lỗi nó.
Chị L không nói gì, chỉ nhìn em mãi, em cũng hơi ngại nên chẳng dám nhìn lại lâu.
- Em iu chị hong?
Đệt, khó xử quá mấy thím ợ. Chỉ từ từ sấn lại gần em, làm mặt nũng nịu, em chịu không nổi mấy thím ợ.
- C…Có!
Rồi chỉ nhẹ nhàng kề môi vào hôn em, đang hôn thì chỉ chạy ra khóa cửa, rồi tắt bớt đèn lại, rồi chạy đến ôm chằm lấy em mà hôn liên tục, em nhấc chỉ lên, chỉ vòng chân qua hông.
- Mình vô toilet đi em, chị muốn làm trong toilet.
Thế là em bế chỉ lên, đi thẳng vào toilet. Cả hai bắt đầu trút bỏ xiêm y và…Em xin không kể chi tiết ạ.
Em chạy trên đường mà mùi của chị L cứ thoang thoảng đâu đây, em nhớ lại hồi nãy làm với chị trong toilet, nơi đầu tiên của hai chị em, cảm giác phấn khích lắm mấy thím ợ. Đương đi tới một con đường vắng thì từ đằng sau em có hai chiếc xe chạy vụt lên, ép em vào lề, em mất trớn, nhảy luôn lên lề, chiếc wave ngã xuống đất bể cả cái kính chiếu hậu. Em quay lại nhìn thì thấy một chiếc SH màu đen, một chiếc Exciter 2010, mỗi chiếc hai. Bốn thằng bước xuống xe, có một thằng cầm cây Baton, 3 thằng kia cầm ống tuýp sắt dài tầm 1m. Em nhận ra thằng ngồi sau xe SH là thằng chó hồi chiều.
Sơ lược về em cho mấy thím nghe: Em là học Boxing từ năm 15 tuổi rồi, thuộc dạng tiền bối trong lớp, lên đài rất nhiều lần rồi nên em cũng khá bình tĩnh khi đứng trước mấy chuyện như vậy.
Em nằm ngay trên lề đường, toàn thân không còn cảm giác nữa, máu thì chảy ngày càng nhiều, em bắt đầu cảm thấy lạnh, em đảo mắt nhìn xung quanh, cảnh vật mờ nhạt và xoay vòng giống y như bị xỉn vậy. Rồi em nghe tiếng người, tiếng xe máy dừng, rồi cảnh vật xung quanh em di chuyển lên, thì ra có người đỡ em dậy, em nhìn xung quanh thì có đến 5 6 người đứng quanh. Em nghe loáng thoáng
‘Anh gì ơi!’
‘ai gọi cấp cứu đi’
‘Mọi người làm ơn tránh qua một bên, đừng xúm lại’
Rồi em cảm nhận được cơ thể em đang di chuyển. Em không biết họ đang làm gi em nữa, hồi nữa thì họ lấy cái gì đó quấn vào đầu em, em ngày một khó thở, em đã ngỡ mình sẽ chết. Rồi xung quanh em bắt đầu ồn ào lên, em nghe có tiếng xe cứu thương rồi tiếng còi xe inh ỏi cả tai. Đoạn rồi em được úp cái gì đó từ mũi xuống miệng, rồi sau đó…em không nhớ gì nữa.
Rồi có người đi tới giường em, là anh K, em đã ước sẽ là chị L hoặc con Lacoste sẽ xuất hiện. Đoạn rồi em mới biết là khi bị ngất, mọi người thấy em đeo cái thẻ nhân viên của quán nên lấy được số anh K trên thẻ rồi gọi báo. Anh K chu đáo lắm mấy thím ợ, mua cháo đồ cho em ăn, rồi còn gọi điện cho ba mẹ em hay.
…
Khi được hỏi thì em chỉ nói cho anh K và ba mẹ biết là em bị cướp chặn đường rồi đánh trả, mẹ em vừa khóc vừa chửi em ngu. Mẹ vừa khóc vừa rầy:
- Nó cướp thì cứ cho nó đi, cố chấp làm gì để ra như vầy!
Hồi sau bác sỹ nói em không sao nên em khuyên ba mẹ và anh K về nghỉ. Rồi em cũng ngủ thiếp đi.
- Tý em ở lại anh nói cái này.
Nó nhìn em, chẳng nói gì.
Đoạn rồi mọi người tạm biệt em ra về, con Công Chúa thì nán lại. Em đợi mọi người về hết thì nói với nó:
- Anh xin lỗi hôm qua lớn tiếng với em nhé.
Nó im lặng một hồi rồi nói:
- Anh T đánh kêu người đánh anh đúng không?
Em im lặng
Nó cũng không nói gì thêm, sau đó ra về...
